Hôm nay bạn phải bắt đầu sống ngay
cuộc đời đẹp nhất!
Cuộc sống của tôi là cuộc sống văn phòng, một không gian nhỏ bé chứa tất thảy ước mơ và tương lai của mọi nhân viên sống trong văn phòng. Tôi không dám buồn, cứ buồn là sẽ gục ngã. Tôi học cách sống với nó.
Cuốn sách này dạy bạn sống với nó một cách hạnh phúc, nghĩa là hạnh phúc do bạn tạo ra, chứ không chỉ là một thứ cảm giác được gợi ý bằng các cảm xúc, ý nghĩ.
Cuốn sách này là cẩm nang giúp bạn có được:
Bản đồ truy tìm chỗ làm lý tưởng
Tâm lý học văn phòng cho mọi nhân viên công sở
Tất cả các kĩ năng phải có khi đi làm
Thing I Wish To Say To My Co-Workers: How to Survive as a Dedicated Worker
Một bản thảo tuyệt vời của tác giả Hạo Thái viết về văn phòng kín – nơi các nhân viên gắn với nó hơn 8 tiếng một ngày. Những tâm lí khó hiểu của các nhân viên, buồn vui bất chợt, điên điên bất thường được tác giả miêu tả qua chính những trải nghiệm của mình vàn những người xung quanh
OOPSY là cộng đồng những người đam mê tâm lí học
và tâm lí trị liệu.
OOPSY là dự án đưa những tác phẩm kinh điển về tâm lí học
và tâm lí trị liệu đến cho người Việt.
OOPSY là một nỗ lực viết những cuốn sách trên nền tảng
tâm lí học và tâm lí trị liệu đến cho người Việt.
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng OOPSY, chúc bạn một ngày an lành!
Hãy dẹp bỏ huyền thoại chuyên môn giỏi, tránh trở thành một kẻ kiêu ngạo vô lối, ngừng phán xét sếp và tập một tư duy toàn thể, quy trình, chính xác hơn đi. Và nhanh lên
Kẻ có hình dáng thua mọi người thường hài hước bất thường. Chính sự tầm thường của con người làm con người yêu quý những kẻ thua thiệt. Trong cái thế giới văn phòng, chúng ta ưa thích dạng người đó: không đẹp nhưng tốt bụng và yêu đời.
Đồng nghiệp là người vô tư với mình, vì đời họ với đời mình là gắn với nhau trong căn phòng ấy, sau căn phòng ấy mà còn chơi với nhau thì là bằng hữu. Nhưng trong mối quan hệ nào phải sống đúng với mối quan hệ ấy: đồng nghiệp là công việc, bằng hữu là thân tình, mỗi loại quan hệ có một loại tình nghĩa. Dù là tình nghĩa gì thì hễ tình nghĩa đều là: từ sự tôn trọng, giúp đỡ, chia sẻ với nhau mà ra.
Thật ra nếu ai luôn luôn tập trung hết mức vào công việc đến mức suốt 8 tiếng mỗi ngày, 44 tiếng mỗi tuần không nghĩ gì khác ngoài công việc, thì có 3 điều để nói về người đó. Trước hết đó không phải là người Việt Nam; thứ hai, đó không phải là con người; thứ ba, người ấy nên chết đi, vì thật sự đã bán cả tính mạng đổi lấy đồng lương rồi
Muốn vượt qua khỏi thế giới văn phòng không có cách nào khác, chúng ta phải nhẫn nại, phải chịu đựng, phải học hỏi nó, làm quen với nó, phải giống như nó, phải đạo đức hơn nó, từ chối những món quà của nó, phải kiên định với nó, có kỉ luật hơn nó…,
Thế giới văn phòng cực thích chúng ta vô kỉ luật và làm việc thiếu trách nhiệm, nên nếu chúng ta muốn mạnh mẽ hơn nó chúng ta phải có kỉ luật, làm việc có trách nhiệm
Về mặt trí tuệ, có một kỉ luật sắt đá và tự đề phòng, trong thân tâm trí đều có điều đấy thì mới có thể tính đến vượt khỏi thế giới văn phòng
Thế giới văn phòng khuyến khích ta chỉ làm đúng công việc của mình thôi, ta không biết từ chuyện cái bàn này làm bằng gì, bao nhiêu tiền, ở đâu đến chuyện sếp khi nào vui buồn, đồng nghiệp khi thật sự hứng khởi sẽ cười nói, mọi người phân công và rót nước như thế nào… Khi chúng ta càng thiếu hiểu biết về nó, chúng ta càng nhỏ bé trước nó, nhưng khi chúng ta càng hiểu rõ nó, nó càng nhỏ bé trước chúng ta.
Thế giới văn phòng hi vọng nhất là xây dựng những nhân viên vô dụng, mệt mỏi chán nản, chỉ có chút nhiệt thành xong gục xuống. Muốn như thế lại phải vượt trên nó, trở thành nhân viên cống hiến, một nhân viên có niềm say mê đích thực, có tự do đích thực, khát khao đích thực
Thật ra nhân viên văn phòng không biết đến mà cũng chẳng yêu Trời Đất gì đâu, ở trong phòng bật điều hòa suốt, cái gian phòng ngột ngạt toàn mùi da chết, tóc rụng và mồ hôi. Bạn đừng ngạc nhiên nếu bạn dần vô cảm với ánh nắng, gió, sự thông thoáng dù có vẻ mỗi lần ra ngoài trời bạn đều thấy như tự do. Tâm trí người ta như một bức tranh, đâu là màu nền thì đó sẽ là bản sắc và bản chất
Có lúc, sự khôn ngoan chẳng là gì đâu, chỉ có sự chân thành có ý nghĩa
Đó không phải là kỹ năng, nhưng có thể học được. Và hãy nhớ, nếu bạn không gìn giữ những điều tốt đẹp trong lòng, thì sự độc ác sẽ biết cách tìm đường lây lan từ bạn
Đừng tưởng khi tất cả cười khóc, mọi người không thấy bạn. Có ai đó luôn biết bạn ở đó, có ai đó luôn nhìn bạn hoặc ghi nhớ bạn, trong văn phòng kín. Hãy trân trọng mọi tình cảm sâu sắc, hoặc bạn sẽ không có gì cả
chỉ đơn giản thôi: Hãy PHÁT HIỆN ra cạm bẫy mà văn phòng kín đang cố giăng ra để “giết chết” tâm hồn bạn. Hãy VIẾT VIẾT và VIẾT, để khi ngồi trong văn phòng ấy, tâm hồn của bạn thật ra đã ở một nơi khác
Nếu phải nhớ một điều gì về cuốn sách...?
giúp bạn sống hạnh phúc với đời văn phòng mà không bị những tâm cảm tiêu cực đè-dán-đính lên cuộc đời mình
Đây là một cuốn cẩm nang cho mọi nhân viên văn phòng
• Bản đồ truy tìm chỗ làm lý tưởng
• Tâm lý học văn phòng cho mọi nhân viên công sở
• Tất cả những kỹ năng phải có khi đi làm
Cuốn sách này sẽ...
Bạn đã bao giờ thắc mắc điều đó chưa? Và chúng ta, đã trở thành một người thế nào khi bước chân vào căn phòng kín này – với 4 bức tường, một ô cửa sổ bé tí, cái điều hòa chạy hết công suất, và đâu đó là mùi mồ hôi, da chết, mùi tóc của vô số con người sống chung trong một văn phòng kín 8 tiếng một ngày? Sự thật đôi khi rất khó chấp nhận. Chúng ta đã coi những người ở cạnh ta 8 tiếng đó còn hơn cả người thân. Chiếc máy tính hay cái điện thoại là vật bất li thân mà không có nó, ta chẳng biết dán mặt vào đâu. Chưa hết, vô số tâm lí kì cục nảy sinh trong văn phòng kín mà chính những người ở trong đó không nhận biết được, cho đến khi cuốn sách này ra đời
Văn phòng có từ bao giờ?
Cuốn sách “Hôm ấy, cùng nhìn qua ô cửa sổ văn phòng chúng ta đã mỉm cười” dành cho mọi nhân viên văn phòng đang bơi lội trong cái bể văn phòng kín, mà ở đó nước là những cảm xúc của tất cả mọi người hòa quyện lại với nhau, còn văn phòng tứ bảo mà các nhân viên quý hơn vàng là các sinh vật biển. Một ví dụ hài hước để bạn biết rằng, văn phòng kín là môi trường để những tâm lí văn phòng cứ nảy nở như một lẽ đương nhiên, mà một lúc nào đó ta bưng mặt khóc khi nhớ lại thời đi học “giá như không bao giờ phải đi làm!”. Bởi vì đã sống đời văn phòng, ta chẳng thể tự do, tâm hồn héo úa và nát bấy trong cái biển cảm xúc ấy ngày qua ngày
Chúng ta đã héo úa với đời sống văn phòng tự khi nào?
Cuốn sách là tấm bản đồ để dân văn phòng từ nay biết đâu là cạm bẫy mà con quái vật văn phòng đã giăng ra để lừa chúng ta trút năng lượng sống cho nó. Và, nếu muốn sống một đời tự do tự tại trong khi vẫn phải đối diện với cái máy tính trước mặt bạn mà không bị móng vuốt của con quái vật ấy cào xé, thì hãy đọc cuốn sách này ngay đi, khi còn kịp
Vậy làm thế nào để nhận ra và sống một đời văn phòng hạnh phúc?
Hãy nắm tay tôi, bước vào một văn phòng khác, nơi mà
HÔM ẤY CÙNG NHÌN QUA Ổ CỬA SỔ VĂN PHÒNG CHÚNG TA ĐÃ MỈM CƯỜI
tôi đã viết nó trong đầu và trên đường đi làm. Những giọng nói cứ vang lên trong tôi. Tôi cứ nhẩm mãi cho đến khi những lời ấy như được học thuộc, và viết lại ngay khi có thể. Có một động lực thôi thúc tôi ghi lại sự sống của mình và gửi đến những người đã-sẽ là bạn của mình, cứ thế tôi phải viết. Tôi đã viết. Cả ngày và đêm. Viết như một định mệnh. Bằng nhiệt huyết thẳm sâu của mình.”
và cực kì đắc chí với cái tên đó. Tôi muốn cái tên ấy như một biểu tượng cho tính cách của anh nhân viên văn phòng: vừa vô danh trong một thế giới văn phòng (thì chúng ta đâu có mấy nhân viên văn phòng trở thành thần tượng của giới, nếu không muốn nói là chẳng hề có ai); vừa hữu danh với chính mình và vài người xung quanh. Chỉ riêng điều ấy cũng có nghĩa là: chúng ta sống chung với nhau trong cùng một thế giới, nhưng lại đóng cửa và chìm trong những không gian chật hẹp, mà chẳng hề biết điều đấy.
tôi dường như có thể bay lên một bầu trời, ngồi giữa mây gió, nhìn lại quá khứ thanh sạch và luẩn quẩn.
Tôi ngồi trên cái bàn toe toét chữ ngó ra cánh cửa của thời trung học, ngoài đó là sân trường nhỏ bé mà hồi đó cứ mênh mông, có mùi thoang thoảng của gió lẫn với mùi tường gạch và mồ hôi. Ngoài đó có cả một tuổi đời tôi chưa hề phải bon chen, có cả một thế giới tôi cứ vật lộn nhỏ bé mà tưởng là đã đi hết sự sống trần gian.
Thế mà, trong văn phòng làm việc, tôi đã đánh mất tên và tuổi trẻ. Chỉ còn lại một ý niệm vô danh dang dở, những con đường tắc chật người xa lạ và những nuối tiếc vụng về.
“Trong văn phòng làm việc, tôi đã đánh mất tên và tuổi trẻ. Chỉ còn lại một ý niệm vô danh dang dở, những con đường tắc chật người xa lạ và những nuối tiếc vụng về. Tôi chỉ có thể còn có-nghĩa nếu chọn một cuộc sống có-nghĩa. Đó còn không phải là lựa chọn nữa: tôi chỉ có thể sống có nghĩa, và tôi sẽ cắn răng bặm môi nheo mắt làm bằng được.
Nếu bạn đã đọc đến những dòng này, hãy đi cùng tôi, chúng ta hẳn sẽ gặp nhau ở một thế giới văn phòng-khác. Nơi đó, tôi và bạn sẽ mỉm cười.
Cho tuổi trẻ
Cho những con đường
Và cho nhau.”
Sách kỹ năng nhưng viết hết sức dí dỏm, thông minh và có những câu chuyện hấp dẫn để từ đó gửi gắm thông điệp đến các bạn đọc là dân văn phòng. Cách ứng xử phù hợp với đồng nghiệp, cách để trở thành nhân viên chuyên nghiệp, ứng xử với sếp, tìm cảm hứng trong công việc, sống với đam mê của riêng mình trong khi vẫn đảm đương nhiệm vụ nọ kia… Đó là những nội dung chính song được chuyển tải hết sức uyển chuyển. Nhưng điều làm mình nhớ nhất ở cuốn sách này, là những dòng đau đáu của tác giả về tuổi trẻ, về cách làm sao để sống có nghĩa trong đời, làm sao để có thể là một nhân viên văn phòng tận tụy, cống hiến mà không mờ nhạt, cách để thăng bằng giữa công việc, đam mê và những niềm vui cá nhân…
Nếu bạn là một dân văn phòng thứ thiệt, thì tôi nghĩ là nên đọc. Để biết cách sống sót giữa một văn phòng yên ổn và biến nó thành niềm vui, niềm hạnh phúc tự thân của bạn, đi làm thực sự ko phải là chốn lao tù nữa mà là một lựa chọn đáng giá của bạn.
Ngay sau khi đăng ký bạn sẽ nhận được một email từ Oopsy, trong đó có chứa đường link để download bản đọc thử và thư xác nhận đặt mua cuốn sách này. Đồng thời bạn sẽ nhận được những bản tin, ebook, tài liệu tâm lí miễn phí, những ưu đãi đặc biệt từ nay về sau từ cộng đồng tâm lý Oopsy.